Phân tích tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Phân tích tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam

Bài làm

Thạch Lam là một trong những cây bút tài năng của nền văn chương Việt Nam hiện đại. Cuộc đời ông nhiều biến cố, thời gian sinh thời cũng không nhiều nhưng những sáng tác văn chương ông để lại cho đời không chỉ nhiều mà còn có giá trị văn chương nghệ thuật vô cùng sâu sắc.

Văn chương ông viết thường không có cốt truyện, nó là những mảng màu của cuộc sống được ông biết đến, tiếp cận, thu nhận và có cảm hứng muốn viết lên, muốn bày tỏ cho đời. Rất giàu tính hiện thực và giá trị nhân văn. Hai đứa trẻ là một trong những tác phẩm như thế. Tác phẩm viết về những con người, những số phận tại một miền quê nghèo, nơi đó bóng tối số phận của họ mang lại cho người đọc nhiều cảm quan về cách nhìn đời, nhìn người. Câu chuyện về những số phận của những con người nghèo khổ tại một phố huyện nghèo nàn, nhiều dư vị phong kiến.

Câu chuyện được bắt đầu từ không gian và thời gian của một buổi chiều muộn, buổi chiều hôm ấy cũng như biết bao những buổi chiều khác: “Tiếng trống thu không trên cái chợ của huyện nhỏ; từng tiếng một vang xa để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rơ rệt trên nền trời”. Bóng tối đang dần bao phủ lấy nơi vùng quê này.

Nhân vật chính trong tác phẩm này là Liên, cô bé chừng 13, 14 tuổi. Cái độ tuổi trẻ chưa qua và cũng chắc rằng chưa đến tuổi lớn, tuổi phải nghĩ. Nhưng số phận, cuộc đời và nghịch cảnh bắt buộc cô bé phải sớm trưởng thành. Tất cả điểm nhìn để thông ra tư tưởng tác phẩm Thạch Lam đều đặt từ cô bé.

Cô bé Liên sống cùng với người em nhỏ của mình ở nơi phố huyện này, nơi gia đình em có một quán tạp hóa nhỏ, ngày ngày vừa trông em, Liên vừa bán hàng, trang trải chi phí cho cuộc sống nhiều thiếu thốn. Liên là một cô bé rất nhạy cảm, những ấn tượng trong cuộc sống thu về trong trí nghĩ của em đều khiến em suy nghĩ rất nhiều. Gia đình em trước đây không phải sống ở đây, được sống ở nơi thủ đô phồn hoa đô thị cơ. Nhưng gia đình sa sút, buộc cả nhà phải dọn về đây. Ban đầu Liên còn bị sốc tinh thần, cảm thấy khó chấp nhận với sự thực nhưng giờ đây Liên đã quen với cuộc sống thực tại, nơi đây và cuộc sống nơi này trở thành một phần cuộc sống của em, chiếm nhiều cảm xúc trong những suy nghĩ của em.

Chiều tàn với cuộc sống tàn tạ của những con người nơi đây. Liên cùng em sửa soạn để đóng cửa quán, những đồng tiền lẻ cũng được Liên đếm soát cẩn thận, còn cất vào hòm. Tiền này cũng phải tính cho tiền vốn, chi tiêu gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau. Từ nhà Liên nhìn ra phía chợ. Chợ buổi chiều cũng tàn, tiếng ồn ào đã không còn, thay vào đó chỉ còn ít tiếng nhí nháu của tụi trẻ con trong xóm đi qua đi lại nhặt nhặn, đào bới những gì còn sót lại của những bà bán hàng. Nhìn cảnh này Liên cảm thấy xót vô cùng. Cái nghèo nàn khiến cho tụi nhỏ phải tìm kiếm hy vọng ngay cả từ những mớ rác rưởi. Liên thật sự đau lòng, muốn làm điều gì đó nhưng biết làm sao, biết làm gì khi ngay cả bản thân mình cũng còn vướng phải nhiều điều bế tắc.

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương

Loading...

Màn đêm buông xuống, bóng tối bao phủ khắp nẻo đường nơi phố huyện nghèo này. Và lúc này đây nhịp sống của những kiếp người tàn ở nơi đây lại bắt đầu một nhịp thở khác. Mẹ con nhà chị Tý lại gồng gánh quán nước sau một ngày dài nhọc nhằn mò cua bắt ốc ở những hồ đầm xa. Biết cũng chẳng được bao nhiêu đâu nhưng chính cái chẳng được bao nhiêu ấy giúp cho chị có thể bù chì bút chít cho việc mưu toan công việc gia đình. Gánh phở đêm của bác Siêu thơm ngon là thế, phở cũng chỉ là một thức quà thôi nhưng cũng là thức quà xa xỉ đối với con người nơi này, gánh phở của bác cũng nhọc nhằn quá, lúc nào cũng thấp thỏm sợ ế hàng. Vợ chồng bác Sẩm cũng góp nhặt thêm một phận đời điển hình của nơi đây, hai vợ chồng rách rưới cùng đứa con nheo nhóc, tiếng đàn bầu bần bật trong đêm, cả gia đình chỉ có duy nhất chút tài sản là manh chiếu rách và chiếc thau sắt lồi lõm, cáu bẩn. Đáng nói hơn là cái phận một mình của bà cụ Thi điên, không rõ cuộc đời bà chìm nổi thế nào nhưng đến nỗi gần hết kiếp đời mà bà vẫn muốn chìm vào những cơn say. Thà mơ mơ tỉnh tỉnh còn hơn phải đối diện với hiện thực như vậy cũng đủ khiến cho con người ta cảm thấy chua xót cõi lòng.

Liên quan sát được hết, cô thấy thấm thía cảnh sống của những người nơi đây vô cùng và không còn từ nào để diễn tả cả, chỉ có sự thương cảm và xót xa mà thôi, thương họ vô cùng. Thương cho họ và cũng là thương cho chính bản thân mình.

Liên là một cô bé sống rất tình cảm, giàu lòng thương người và rất nhạy cảm. Cuộc đời nhiều tăm tối nhưng cô luôn hướng về phía trước, hướng về tương lai. Nơi phố huyện có một đoàn tàu đi qua và đoàn tàu ấy chính là hy vọng cho tương lai của Liên.

Ngày nào chị em Liên cũng cố thức để đợi tàu: “Mẹ vẫn dặn phải thức đến khi tàu xuống – Ðường sắt đi ngang qua ngay trước mặt phố – để bán hàng, may ra còn có một vài người mua. Nhưng cũng như mọi đêm, Liên không trông mong còn ai đến mua nữa. Với lại đêm họ chỉ mua bao diêm, hai gói thuốc là cùng. Liên và em cố thức là vì cớ khác, vì muốn được nhìn chuyến tàu. Chín giờ có chuyến tàu ở Hà Nội đi qua huyện. Đó là sự hoạt động cuối cùng của đêm khuya”. Thật vậy, trực chờ đợi chuyến tàu, Liên không có một chút gì tư lự của sự toan tính mưu sinh. Tất cả chỉ vì ý nghĩa của hình ảnh đoàn tàu mang đến cho tư tưởng, suy nghĩ của Liên. Đoàn tài đến mang những thứ ánh sáng vô cùng sắc nét, chiếu rọi vào tâm can cô gái nhỏ bé bị bóng tối khuất lấp đi nhiều. Chuyến tài đêm vừa có ánh sáng, vừa có sự nhộn nhịp, vui tươi khiến cho tinh thần của Liên cũng cảm thấy tốt vô cùng. Đó là mơ ước về một tươi lai có nhiều ánh sáng và sự ấm áp của Liên.

Tác phẩm Hai đứa trẻ là một tác phẩm hay và nhiều ý nghĩa. Cuộc sống con người ta nghèo khổ về vật chất nhưng không nên nghèo khổ về tinh thần, sống chân thành, biết cảm nhận cuộc sống và biết yêu thương, đồng thời luôn biết hướng về tương lai, đó mới là điều trân quý nhất. Tác phẩm để lại cho người đọc nhiều cảm xúc, nhiều sư vị về tình người, về cái nhìn khách quan đầy hiện thực nhưng cũng đầy giá trị nhân văn, nhân đạo.

Minh Anh

Đánh giá bài viết
Loading...
Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết

DMCA.com Protection Status